Bài dự thi kể chuyện tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh gồm 5 mẫu, giúp những em tìm hiểu thêm, có thêm nhiều ý tưởng mới để hoàn thành bài dự thi cho mình.

Để hưởng ứng cuộc vận động “Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”, hàng năm những đơn vị, tổ chức, trường học tổ chức cuộc thi “Kể chuyện về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh”. Vậy mời những bạn cùng tìm hiểu thêm 5 mẫu bài dự thi kể chuyện về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh trong bài viết dưới đây:

Bài dự thi kể chuyện về Bác Hồ năm 2021

  • Bài dự thi Bác Hồ đến với những cháu mồ côi ở trại Kim Đồng
  • Bài dự thi kể chuyện tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh
  • Bài thi kể chuyện tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh
  • Bài dự thi “Chủ tịch nước cũng không tồn tại đặc quyền”
  • Bài dự thi “Vàng là ở hai bàn tay lao động”

Bài dự thi Bác Hồ đến với những cháu mồ côi ở trại Kim Đồng

Kính thưa ban giám khảo, ban tổ chức quý thầy cô cùng toàn thể những bạn học viên. Lời thứ nhất em xin được gửi lời cảm ơn đến ban tổ chức vì đã tạo điều kiện cho em được nói lên tình cảm nồng ấm của tớ với Bác Hồ kính yêu. Em xin được tự giới thiệu về tôi. Em tên …tới từ đơn vị lớp …

Thưa những thầy cô cùng toàn thể những bạn học viên chắc rằng ai cũng biết Bác Hồ nhà lãnh tụ vĩ đại của dân tộc. Trong suốt thời gian công tác cách mạng Bác đã thể hiện mình là một con người sống có hoài bão, có lý tưởng yêu nước, thương dân sâu sắc nhất là đối với những người, bị áp bức bóc lột bác là một con người mẫu mực về đạo đức cách mạng. Tác phong bình dị chân thành, khiêm tốn hòa bình với quần chúng có sức mạnh quá lớn đối với mọi người. Có mẩu truyện đã nói lên tình cảm chân thành sự quan tâm lo lắng của Bác với những em bé xấu số, những mầm non của giang sơn. Đó là mẩu truyện: BÁC HỒ ĐẾN với những CHÁU MỒ CÔI Ở TRẠI KIM ĐỒNG.

Chuyện kể rằng:

Một sáng đẹp trời, Bác Hồ đang đi đến với những cháu ở trại Kim Đồng. Ngay từ phút đặt chân đến cổng trại nhìn bờ rào dăng dây thép gai, trong mắt Bác hiện lên sự nhức nhối. Nói với những cán bộ phụ trách giọng Bác nhẹ nhàng, nhưng cực kì thấm thía:

– Đây là nơi nuôi dạy những cháu mồ côi, được mang tên liệt sĩ Kim Đồng, sao những cô, những chú lại rào dây thép gai như một nhà tù thế này?

Chú Thuận – phụ trách trại trẻ thưa:

– Dạ thưa Bác, cơ ngơi của thời đại cũ để lại đấy ạ!

Bác lắc đầu: những cô, những chú phải tháo gỡ đám dây thép gai ngay. chính sách cũ nhóm những cháu vào đây, chúng ta tiếp tục nuôi dạy vì tương lai của những cháu.

Bác đi vào từng căn phòng ở, phòng ăn, phòng học, nơi những cháu vui chơi. Bác khen: “Được cái gọn gàng, ngăn nắp, sạch sẽ, nhưng còn – Bác hỏi cán bộ phụ trách trại – còn thế nào, những cô, những chú biết không?

Mọi người nhìn Bác, vừa xúc động vừa lúng túng. Rồi chú Thuận mạnh dạn đáp:

– Thưa Bác, những cháu ở trại còn chật chội ạ.

Bác Hồ mỉm cười:

– Chú nói mới đúng có một phần nhỏ thôi. Đối với những cháu mồ côi, điều lớn nhất là phải bù đắp tình thương. những cháu đã không thể bố, mẹ thì những cô, những chú ở đây là bố, là mẹ của những cháu. những cô, những chú nuôi dạy những cháu phải đem cả tấm lòng làm mẹ, làm cha mà cư xử, mà săn sóc, mà dạy bảo. Bác thấy ở đây, đối với những cháu, còn cái vẻ “trại lính”, thiếu cái ấm cúng của gia đình. Dạy cho những cháu vào khuôn phép, sống có kỷ luật, trật tự là đúng. Nhưng không được để những cháu mất cái hồn nhiên, mất cái vui tươi, thoải mái. Đừng biến những cháu thành những “ông cụ non”. những cô, những chú phải làm sao cho những cháu thấy trại Kim Đồng là gia đình của những cháu, đi xa những cháu nhớ, lúc ở nhà những cháu vui. Được như vậy thì cần gì phải rào dây thép gai, phải canh phòng nghiêm ngặt với những cháu?

Bác lại hỏi:

– Những cháu kém có nhiều không?

– Thưa Bác, còn nhiều lắm ạ.

– Nhiều là bao nhiêu?

Đồng chí phụ trách hơi bồn chồn. Bác nói ngay:

– Quản lý những cháu thì nên biết cụ thể từng cháu một, biết chắc chắn cái dở, cái hay của mỗi đứa. Có như vậy thì dạy mới có kết quả tốt.

Bác bảo chú Thuận đứng bên:

– Cho Bác gặp cháu nào kém nhất trại.

Em Quốc đứng khoanh tay trước mặt Bác, Bác cúi xuống vuốt nhẹ nhè nhẹ tóc em. Bác hỏi:

– Tên cháu là gì?

– Thưa Bác, tên cháu là Quốc lủi ạ!

Bác nhìn em, ái ngại:

– Ai đặt cho cháu cái tên ấy?

– Dạ thưa, những bạn gọi cháu thế ạ.

– Vì sao những bạn gọi cháu là Quốc lủi?

– Thưa Bác… Cháu… Cháu hay trốn trại. Cháu chui qua hàng rào, lủi và những ngõ phố ạ.

Sao cháu không chịu ở trong trại và lại trốn ra phía bên ngoài?

– Thưa Bác… ở trong trại khổ cực lắm ạ.

– Khổ cực ra sao?

– Dạ chúng cháu bị gò bó đủ thứ ạ.

– Cháu nói rõ sự gò bó cho Bác nghe nào?

– Thưa Bác…

Quốc nhìn Bác Hồ mà nước mắt trào ra, nghẹn ngào không nói lên lời. Bác xoa đầu em, Bác đã hiểu thấu toàn bộ, dù em vẫn chưa nói ra được những điều muốn thưa với Bác, Bác khuyên Quốc: “Từ nay cháu phải phấn đấu bỏ cái tên “lủi”, giữ lại cái tên Quốc…”. Nước mắt càng giàn giụa trên hai má Quốc.

Bác Hồ cầm tay em Quốc đi ra chỗ cả trại đang tập hợp đón đợi Bác. Bác thân thiết kể cho những em nghe một số gương tốt của thiếu nhi trong kháng chiến chống Pháp, gương tốt của thiếu nhi ở Liên Xô và những nước bạn. những em đã không cầm được nước mắt khi nghe Bác kể về thời niên thiếu của Bác, Bác đã từng thèm một chiếc đồ chơi, ước ao một bộ quần áo mới để mặc Tết. Bác cũng đã mồ côi mẹ từ năm lên chín, lên mười. Bác đã phải bế em trèo trẹo bên hông đi xin sữa cho em sau ngày mẹ qua đời.

Bác căn dặn những em như ông dặn cháu:

– những cháu phải vâng lời những cô, những chú phụ trách. Thiếu nhi thì phải ngoan, phải thật thà, lễ phép với người lớn, kính trọng người già, giúp đỡ người tàn tật yếu đau. những cháu ở trong tập thể với nhau càng phải thương yêu nhau như anh chị em ruột thịt. Và phải dũng cảm sửa chữa những khuyết điểm, những thói hư tật xấu để lớn lên làm người chủ của giang sơn, đừng để mình là cái gánh nặng của xã hội…

Rồi Bác bảo:

– những cháu có hứa làm được điều Bác căn dặn không nào?

Một tiếng “có” vang lên, đều khắp và sôi nổi. Bác còn dặn thêm những em là, noi gương dũng cảm của liệt sĩ Kim Đồng trong học tập và rèn luyện, em nào đạt kết quả tốt, được ban phụ trách báo lên Bác, Bác sẽ gửi phần thưởng. Và Bác thân thiết hẹn: “Nếu cả trại cùng tiến bộ vượt bậc, Bác sẽ còn về thăm những cháu nhiều lần nữa”.

Ngày hôm ấy, Bác đã để lại rất nhiều quà để chia cho những em. Nhận phần quà của Bác cho, nhiều em đã không ăn, cất làm kỷ niệm.

Từ hôm đó trong từng đôi mắt của những em, ngời lên thú vui nhận quà Bác. Em Quốc không lủi ra ngoài trại nữa mà giữ gìn mình như giữ gìn kỷ niệm của Bác trong trái tim.

Những mẩu truyện về Bác kể mãi không lúc nào hết, mỗi mẩu truyện nhỏ về Bác luôn nhắc nhở mỗi chúng ta phải có tình thương yêu đồng chí, đồng bào, yêu thương và quý trọng con người. Trong cuộc sống mỗi ngày, chính Người đã lấy tình thương của tớ để che chở, nâng đỡ mọi người, thương yêu con người phải tin vào con người, với mình thì chặt chẽ, nghiêm khắc, với người khác thì khoan dung, độ lượng, rộng rãi, kể cả những người lầm đường, lạc lối, mắc sai lầm khuyết điểm.

Người dành tình thương cho toàn bộ, san sẻ với mỗi người những nỗi đau: “Mỗi người, mỗi gia đình đều có nỗi đau riêng và gộp cả những nỗi đau khổ riêng của mỗi người, mỗi gia đình lại thì trở thành nỗi đau khổ của tôi”. Chính tình yêu thương bao la của Bác đã tạo thành một huyền thoại về lòng nhân ái Hồ Chí Minh!

mẩu truyện ngắn, thoáng qua như một hình ảnh chợt gặp, một ấn tượng chợt đến nhưng để lại những rung cảm thật sâu lắng. Sự rung cảm ấy không phải bởi tình huống hấp dẫn, hồi hộp của mẩu truyện mà đó là sự “truyền lửa” từ trái tim đến trái tim, từ tình yêu thương bao la của một tâm hồn vĩ đại đến những tâm hồn của trẻ thơ và có sự rung động nào chân thành hơn khi nó được bắt đầu từ một trái tim!

Bài dự thi kể chuyện tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh

Kính thưa quý vị đại biểu!
Kính thưa những đồng chí!

Chủ tịch Hồ Chí Minh là danh nhân văn hoá trái đất, anh hùng giải phóng dân tộc. Suốt cuộc đời Người đã hy sinh góp sức cho sự nghiệp cách mạng và giải phóng dân tộc. Vì độc lập tự do, vì cuộc sống ấm no, hạnh phúc của nhân dân Người đã dành toàn bộ tình yêu bao la cho đồng bào, đồng chí…

“Ôi! trái tim Bác mênh mông quá.
Ôm cả non sông vạn kiếp người…”

Trong cuộc sống cũng như công việc. Người luôn coi trọng cả tài lẫn đức, song đức là gốc. Chính vì vậy sinh thời Người đã từng viết:

“Trời có bốn mùa: Xuân, hạ, thu, đông.
Đất có bốn phương: Đông, tây, nam, bắc
Người có bốn đức: Cần, kiệm, liêm, chính
Thiếu một mùa, thì không thành trời
Thiếu một phương, thì không thành đất
Thiếu một đức, thì không thành người”.

Mỗi bài nói, mỗi bài viết, lời căn dặn. Buổi gặp gỡ, chuyến công tác của Người đều chứa đựng ý nghĩa sâu sắc, hành vi và quan niệm đạo đức sáng ngời đó là, “Cần, kiệm, liêm, chính, chí công, vô tư”, đó là “Nhân, nghĩa, dũng, trí, tín”.

Tư tưởng đạo đức Hồ Chí Minh là sự kết tinh những truyền thống đẹp đẽ của dân tộc và tinh hoa văn hoá nhân loại. Là tài sản tinh thần vô giá của Đảng và nhân dân ta, là tấm gương sáng ngời để mọi người Việt Nam học tập và noi theo.
Kính thưa những đồng chí!

Trong cuộc vận động học tập theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh đang được toàn Đảng, toàn dân, toàn quân ta hưởng ứng sâu rộng bằng những hành động cụ thể và thiết thực. Đây là cuộc vận động lớn, đối tượng rộng, thời gian dài nhằm mục đích tạo ra sự chuyển biến về mặt nhận thức trong toàn xã hội, góp phần nâng cao phẩm chất đạo đức cách mạng. Đẩy lùi sự suy thoái về tư tưởng chính trị đạo đức, lối sống và những tệ nạn xã hội. Đợt vận động học tập tấm gương đạo đức HCM là triệu tập vào những phẩm chất “Trung với nước, hiếu với dân”, “Cần, kiệm, liêm, chính, chí công, vô tư”, ý thức tổ chức kỷ luật, trách nhiệm, ý thức phục vụ nhân dân đấu tranh chống chủ nghĩa cá nhân, quan liêu, tham nhũng và lãng phí.
Vâng, thưa những đồng chí.

Cả cuộc đời của Người là một “kho tàng” chuyện kể về tấm gương sáng ngời cho chúng ta học tập. Trong khuôn khổ hôm nay, tôi cùng kể cho những đồng chí mẫu chuyện nói về tấm gương giản dị tiết kiệm của Bác “theo chuyện kể những người giúp việc Bác Hồ trích trong cuốn” một số lời dạy và mẫu chuyện về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh.

Làm việc ở văn phòng Bác Hồ là chính, nhưng đôi khi tôi đảm nhiệm việc khâu vá quần áo, chăn màn, áo gối cho Bác. Công việc này giúp tôi có điều kiện được gần Bác Hồ và học tập được rất nhiều, học Bác được tính giản dị, tiết kiệm. Áo Bác rách rưới có khi vá đi vá lại Bác mới thay. Tôi nhớ mãi chiếc áo gối màu xanh hoà bình của Bác, anh Cần (người phục vụ của Bác) đưa tôi vá đi vá lại, miếng vá nọ anh xã lên miếng vá kia, cầm chiếc áo gối của Bác, tôi rưng rưng nước mắt nói với anh Cần:

– Thôi, anh đừng bắt tôi vá áo gối cho Bác nữa tôi thương Bác lắm. Anh thay chiếc áo gối khác cho Bác dùng, anh Cần nói:

– Tôi đã đề nghị với Bác thay áo gối mới, nhưng Bác vẫn chưa đồng ý. Chị chịu khó vá giúp tôi.

Tay cầm kim mà tôi không đưa nổi mũi kim. Tôi xúc động và thương Bác quá chừng, Bác giản dị và tiết kiệm quá, chắt chiu như người cha lo cho gia đình lớn, như cảnh nhà đông con mà vẫn còn đấy đó túng thiếu.

Lúc ở Việt Bắc có một buổi Bác Hồ đi công tác về muộn, về qua văn phòng Bác nghỉ một lát vì mệt, anh Kháng nói với tôi:

– Bác mệt không ăn được cơm, cô nấu cho Bác bát cháo.

Bác đang nằm nghỉ nghe thấy thế liền nhổm dậy nói với tôi:

– Cô nấu cháo cho Bác bằng cơm nguội ấy, vừa chóng chín, vừa tiết kiệm được gạo, khỏi phải phí cơm thừa.

Tôi lặng đi, thương Bác cực kì, đã mệt không ăn được và lại nấu cháo bằng cơm nguội, cháo nấu bằng cơm nguội ăn không ngon nhưng biết làm thế nào, tôi đành phải chấp hành, nếu không làm theo lời Bác dặn sẽ bị phê bình.

Tiết kiệm là một trong những đức tính của Bác, theo Bác tiết kiệm không phải là bủn xỉn.

Khi không nên tiêu xài thì một đồng xu cũng không nên tiêu. Khi có việc đáng làm, việc ích lợi cho đồng bào, cho Tổ quốc, thì bao nhiêu công, tốn bao nhiêu của cũng vui lòng. Như thế mới đúng là kiệm.

Cần với kiệm phải đi đôi với nhau như hai chân của con người.

Thưa những đồng chí, trong nền kinh tế thị trường hiện nay, đã có một bộ phận không nhỏ cán bộ Đảng viên, thanh niên bị xuống cấp về đạo đức, lối sống, chạy theo đồng tiền, việt nam đang còn nghèo, ăn chơi sa đoạ, sống xa hoa, tiêu xài hoang phí là một tình hình báo động. Là Đảng viên, cán bộ công chức nhà nước, chúng ta phải học tập đức tính tiết kiệm không chỉ là ở gia đình mà còn ở cơ quan, xã hội. chỉ việc tiết kiệm một việc nhỏ nhưng góp lại thành nhiều sẽ trở thành có ích cho xã hội.

hoàn toàn có thể dẫn ra nhiều nữa những ví dụ về cách chi tiêu sử dụng tiền bạc, cơ sở vật chất của Bác, rất “xích míc, thống nhất”: chắt chiu, tằn tiện nhưng vẫn rộng rãi, không hoang phí mà cũng không keo kiệt “ki bo”.

trái đất loài người tự hào về Bác, là người VNĐ hương của Bác, chúng ta càng tự hào biết bao! Cách ứng xử của Bác, với tiền tài, với cái ăn, cái mặc, với cơ sở vật chất nói chung đâu có phải là cao quá mà chúng ta không học tập được, đâu có phải là một tòa thánh cấm uy nghiêm mà chúng ta không đặt chân lên được thềm bậc, dù là bậc thềm thứ nhất.

Kính thưa những đồng chí! Tình cảm của Bác, con người của Bác đã giành trọn và hiến dâng cả cuộc đời cho dân tộc. Người đã để lại tài sản vô giá là tư tưởng và tấm gương đạo đức trong sáng, mẫu mực, cao đẹp, kết tinh những giá trị truyền thống của dân tộc, của nhân loại và thời đại. Mỗi chúng ta được sống trong thời đại mới hãy xem cuộc đời hoạt động của Bác là một bài học lớn, lấy cái thiện làm đầu, lấy cái đức làm trọng, lấy cái tài phục vụ nhân dân, phục vụ Tổ Quốc trở thành một con người tốt trong xã hội.

Xin chân thành cảm ơn sự lắng nghe của quý vị đại biểu, những đồng chí!

Xin trân trọng kính chào.

Bài thi kể chuyện tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh

Kính thưa quý vị Đại biểu!

Kính thưa ban Giám khảo, ban Tổ chức và toàn thể Hội thiKể chuyện tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh!

Em rất vinh hạnh được góp mặt trong Hội thi hôm nay. Xin kính chúc Hội thi thành công đẹp đẽ!
Kính thưa quý vị cùng những bạn học viên thân mến! Xin thưa những tấm lòng tề tựu về đây để được cùng nhau hướng về Bác. Hồ Chí Minh! Ba tiếng ấy xiết bao thiêng liêng, thân thiết trong lòng bao thế hệ người Việt. Giờ đây, trong nhịp đập của mỗi trái tim chúng ta đều trào dâng những nỗi niềm xúc động, thành kính tự hào, biết ơn vị Cha già dân tộc.

Trong không khí đặc biệt này, xin được chấp nhận em được san sẻ với mọi người một mẩu truyện nhỏ để toàn bộ cùng thổi bùng lên ngọn lửa khát vọng – khát vọng SỐNG, CHIẾN ĐẤU, LAO ĐỘNG, HỌC TẬP THEO GƯƠNG BÁC HỒ VĨ ĐẠI!

Thưa quý vị cùng những bạn HS thân mến!

Nghe theo lời Bác dạy: “Tuổi nhỏ làm việc nhỏ – Tùy theo sức của tớ”, rất nhiều thế hệ học viên chúng ta đã triển khai trào lưu Nghìn việc tốt. Mấy chục năm qua cho tới lúc bấy giờ, đã có cả một vườn hoa việc tốt dâng lên Bác Hồ như một lời tri ân thành kính của tuổi thơ Việt Nam. Và thuở sinh thời, Bác Hồ đã rất vui khi được dâng tặng những bông hoa tươi thắm như thế. Niềm xúc động và lời căn dặn chí tình của Bác trong một lần Người ghé thăm quê nghìn việc tốt cách đây hơn bốn mươi năm sẽ là mẩu truyện nhỏ mà giàu ý nghĩa sâu sắc đối với tuổi nhỏ chúng ta ngày nay.

lúc bấy giờ, em xin được gởi đến Hội thi nội dung mẩu truyện Bác Hồ thăm vườn hoa nghìn việc tốt mà em tìm hiểu thêm được ở tư liệu 117 chuyện kể về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh do ban Tuyên giáo Trung ương phát hành (trang 107,108).

Thưa quý vị và những bạn!

Trên mảnh đất cong cong hình chữ S của chúng ta, quả là đâu đâu đâu cũng đẹp, đúng như lời thơ ngân nga: Có gì đẹp hơn? – Tên sông, tên núi, tên người Việt Nam! Cái tên Tam Sơn, Bắc Ninh không chỉ là trứ danh với những làn điệu dân ca quan họ mượt êm mà còn nổi tiếng là quê nghìn việc tốt. Và xứ sở Kinh Bắc tươi đẹp ấy đã vinh hạnh được đón Bác Hồ – một người Việt Nam cao đẹp nhất trên đời.

Đó là một buổi sáng đẹp như mơ. Sáng mồng một Tết Đinh Mùi (9/2/1967), Bác Hồ về Tam Sơn gặp mặt đại biểu những dân tộc Hà Bắc họp ở chùa Cảm Ứng.

Xe Bác vừa tiến vào sân trường, Nguyễn Thế Hải, học viên lớp một đang nô đùa cùng bạn, bỗng reo lên:

– Bác Hồ! Bác Hồ!

– Bác Hồ về thăm quê nghìn việc tốt.

Cả đám thiếu nhi dừng chơi, xúm lại quây quanh xe Bác.

Đồng chí cần vụ từ trong xe bước ra nhắc nhở những em rồi mở cửa, mời Bác xuống.

Bác tươi cười nhìn những em rồi hỏi:

– những cháu đang chơi Tết?

– Thưa Bác vâng ạ!

– Thưa Bác, năm mới, chúng cháu kính chúc Bác mạnh khỏe, sống lâu!…

những em đua nhau nói những điều từ lâu mong được thưa với Bác, nhưng hồi hộp quá, nói không được nhiều…

Bác Hồ rất vui . Nghe những em nói xong, Bác bảo:

– những cháu làm nghìn việc tốt, có nhớ và làm theo những điều Bác dặn không ?

– Thưa Bác có ạ! – Nguyễn Thế Hải đứng nghiêm đọc liên hồi 5 điều Bác Hồ dạy như đọc đồng thanh ở lớp:

Yêu Tổ quốc, yêu đồng bào
Học tập tốt, lao động tốt
Giữ gìn dọn dẹp thật tốt
Đoàn kết tốt, kỷ luật tốt
Khiêm tốn, thật thà, dũng cảm.

toàn bộ đều cười. Nhưng ai cũng vui vì Hải đã reply đúng.

Khi Bác cùng những đồng chí lãnh đạo bước lên chùa, Đội thiếu nhi danh dự đã dâng hoa tặng Bác, Bác nhận bó hoa từ tay Liên đội trưởng Nguyễn Toàn Thắng rồi trao cho đồng chí cần vụ.
Bác hỏi Thắng:

– Cháu học có giỏi không? Có được phần thường của bác không?

– Thưa Bác có ạ!Cháu được nhận phần thưởng của Bác hai lần: Một lần một cuốn sổ , một lần hai quả cam.

– Cháu đã được phần thưởng của Bác, cháu phải giúp đỡ những bạn học thật giỏi, lao động thật giỏi … để nhiều người cùng được phần thưởng của Bác, thế mới tốt!

– Thưa Bác vâng ạ!

Chuyện Bác Hồ thăm vườn hoa nghìn việc tốt đã khép lại nhưng chắc chắn là tự trong tâm mỗi chúng ta đều muốn thưa với Bác rằng toàn bộ học viên chúng cháu đều nguyện hứa như người Liên đội trưởng ở Tam Sơn, Bắc Ninh năm xưa. “Thưa Bác vâng ạ! Thưa Bác vâng ạ! Thưa Bác vâng ạ!” Chúng cháu xin khắc ghi và triển khai tốt 5 điều Bác dạy. Chúng cháu sẽ nhắc nhở, giúp đỡ nhau cùng tiến bộ để không phụ lòng mong đợi, kỳ vọng của Bác:

Bác mong con cháu mau khôn lớn
Nối gót ông cha bước kịp mình.

Kính thưa Bác Hồ – Bác Hồ ngàn lần yêu quý của chúng cháu! Riêng cháu, cháu thay mặt tuổi nhỏ Trường Tây Giang, xin gởi lòng mình vào bài ca: Hoa thơm dâng Bác.

Những chiếc khăn thắm hồng mang niềm tin rực cháy như những bông hoa tươi hoa đẹp trăm miền. Cùng về đây khoe sắc thắm, cùng về đây ngát mùi thơm. Bông hoa nghìn việc tốt bông hoa học hành chăm, bông hoa xây dựng Đội để xứng đáng mang tên cháu ngoan Bác Hồ.
Thi đua nghìn việc tốt, thi đua học hành chăm, thi đua xây dựng Đội để xứng đáng mang tên cháu ngoan Bác Hồ.

Kính thưa quý vị và những bạn! Tiếng hát tha thiết ấy sẽ đồng hành cùng em, sẽ sóng bước cùng tuổi thơ Tây Giang trên con đường học tập, rèn luyện, thi đua để mai sau góp phần xây dựng cho mảnh đất bên bờ sông Côn thơ mộng – nơi đã từng có vinh hạnh được Bác Hồ ghé chân trước khi lên đường bôn ba hải ngọai để cứu nước, cứu dân; cũng là nơi cụ Nguyễn Sinh Sắc – thân sinh của Người – đã một thời nổi danh là một ông quan yêu nước, thương dân ; góp phần vào công cuộc đổi mới đi lên cho một nước Việt Nam “Dân giàu nước mạnh, xã hội công minh, dân chủ văn minh”.

Bài dự thi “Chủ tịch nước cũng không tồn tại đặc quyền”

(Theo: Dương Thị Thu Thuỷ)

PHẦN I: MỞ ĐẦU

Ngay từ thuở còn ấu thơ tôi đã được nghe những lời ru ngọt ngào của mẹ:

“Tháp Mười đẹp nhất bông sen,
Việt Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ”

Vâng! Chủ tịch Hồ Chí Minh – một con người sinh ra từ chân lí – người Việt Nam đẹp nhất. Người đã đi xa “Phòng lặng rèm buông tắt ánh đèn” nhưng cuộc đời, sự nghiệp và tấm gương đạo đức của Người trở thành bất tử. Người là kết tinh và toả sáng những gì ưu tú nhất, đẹp đẽ nhất của trí tuệ và đạo đức Việt Nam. Phẩm chất và đạo đức của Người mãi mãi là tấm gương sáng ngời cho dân tộc Việt Nam noi theo.

Cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã từng nói: “Đạo đức là cái quý nhất, là linh hồn của một con người, một xã hội, một chính sách, một nền văn minh”. Trong suốt cuộc đời của tớ, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn quan tâm đến vấn đề đạo đức và việc tu dưỡng đạo đức của người cách mạng. Tư tưởng đạo đức của Người bắt nguồn từ truyền thống đạo đức của dân tộc đã được hình thành trong suốt chiều dài của lịch sử, kế thừa những tinh hoa đạo đức của nhân loại để lại. Đạo đức cách mạng do Hồ Chí Minh đề xướng và cùng Đảng ta dày công xây dựng bồi đắp đó đó là “Trung, Hiếu, Nhân, Nghĩa, Cần, Kiệm, Liêm, Chính, Chí công vô tư”. Người coi đạo đức là nền tảng của người cách mạng cũng như gốc của cây, ngọn nguồn của sông núi. Bởi lẽ con đường giải phóng dân tộc và xây dựng giang sơn không phải là một đại lộ thẳng tắp, nó đầy chông gai và gian khổ đòi hỏi sự phấn đấu không ngừng của mọi người, mọi thế hệ. Việc chăm sóc cái gốc, cái nguồn, cái nền tảng là công việc làm thường xuyên của toàn Đảng, toàn dân, và toàn xã hội.

Ngạn ngữ có câu. “Mọi việc bắt đầu từ lời nói”. Đại thi hào Gớt lại viết: “Khởi thủy là hành động”. Ở Chủ tịch Hồ Chí Minh lời nói luôn đi đôi với hành động, điều đó trở thành một nguyên tắc sống. Người không chỉ là là nhà giáo dục đạo đức mà còn là hình tượng cao đẹp của đạo đức. Gần nửa cuộc đời bôn ba tìm đường cứu nước, chịu bao đắng cay gian khổ Người vẫn một lòng tận trung với nước, tận hiếu với dân, sống giản dị, thanh bạch, gần gũi yêu thương con người. Cuộc đời của Người, tấm lòng của Người với quê giang sơn là mẩu truyện sinh động nhất về tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Trong vô vàn những mẩu chuyện về Người, tôi thực sự tâm đắc và thấm thía trước bài học đạo đức lớn về tấm lòng trung hiếu, nhân nghĩa của Người qua mẩu truyện: “Chủ tịch nước cũng không tồn tại đặc quyền”.mẩu truyện được kể lại theo lời kể của đồng chí Nguyễn Dung in trong cuốn: “Bác Hồ với chiến sĩ”

PHẦN II: NỘI DUNG mẩu truyện

Chủ tịch nước cũng không tồn tại đặc quyền

“đầu xuân năm mới 1946, toàn quốc ta tiến hành cuộc tổng tuyển cử bầu quốc hội thứ nhất. Gần đến ngày bầu cử, tại Thủ Đô Hà Nội là nơi Bác Hồ ra ứng cử có 118 vị Chủ tịch Uỷ Ban nhân dân và đại biểu những giới hàng xã, đã ra mắt một bản đề nghị: “Yêu cầu Cụ Hồ Chí Minh không phải ứng cử trong cuộc tổng tuyển cử sắp tới đây. Chúng tôi suy tôn và ủng hộ vĩnh viễn Cụ Hồ Chí Minh làm Chủ tịch của Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà” Từ nhiều nơi trong toàn quốc đồng bào viết thư đề nghị Bác không cần ra ứng cử ở một tỉnh nào, nhân dân toàn quốc đồng thanh nhất trí cử Bác vào quốc hội.Trước tình cảm tin yêu đó của nhân dân, Bác viết một bức thư ngắn cảm tạ đồng bào và đề nghị đồng bào để Bác triển khai quyền công dân của tớ: “Tôi là công dân của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà nên tôi không thể vượt khỏi thể lệ của tổng tuyển cử đã định, tôi đã ra ứng cử ở Thủ Đô Hà Nội nên tôi không thể ra ứng cử ở nơi nào nữa. Xin cảm tạ đồng bào đã có lòng yêu tôi và yêu cầu toàn thể đồng bào hãy làm tròn nhiệm vụ người công dân trong cuộc tổng tuyển cử sắp tới đây”.

Sau ngày hoà bình lập lại, có lần Bác đi thăm một ngôi chùa cổ. Hôm ấy là ngày lễ, những vị sư, khách quốc tế và nhân dân đi lễ rất đông. Bác vừa vào chùa vị sư cả liền ra đón Bác và khẩn khoản xin Người đừng cởi dép nhưng Bác không đồng ý. Đến thềm chùa Bác dừng lại để dép ở ngoài như mọi người song mới bước vào và giữ đúng mọi nghi thức như người dân đến lễ. Trên đường từ chùa về, khi vào đến thành phố xe Bác đến một ngã tư thì vừa lúc đèn đỏ bật. Sợ phố đông xe dừng lâu, đồng chí bảo vệ định chạy lại đề nghị đồng chí công an bật đèn xanh để Bác đi. Bác hiểu ý ngăn lại: “những chú không được làm thế phải tôn trọng và gương mẫu chấp hành luật lệ giao thông, không được bắt luật pháp dành quyền ưu tiên riêng cho mình”.

(Theo Nguyễn Dung – Trong Bác Hồ với chiến sĩ – Tập 1 – NXBQĐ 2001)

PHẦN III: PHÂN TÍCH ý nghĩa sâu sắc VÀ Tóm lại

Một mẩu truyện nhỏ nhưng lại là một bài học đạo đức lớn đã để lại trong tôi biết bao suy nghĩ và cảm xúc. Tôi chợt nhớ tới câu nói nổi tiếng của một nhà hiền triết phương đông: “Dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh” có tức là Dân là qúy, Nhà nước là thứ yếu, Vua là không đáng kể. Tiếp thu tư tưởng dân là quý, Chủ tịch Hồ Chí Minh khẳng định: “Trong bầu trời không gì qúy bằng nhân dân”. hoàn toàn có thể nói đó đó là tư tưởng dân chủ của Người, nó trở thành sợi chỉ đỏ xuyên suốt trong cuộc đời và sự nghiệp của Hồ Chí Minh.Dân chủ không chỉ là là một phạm trù chính trị mà còn là một phạm trù đạo đức chính vì nó gắn với lý tưởng nhân văn, tôn trọng con người, toàn bộ vì con người và do con người. Cả cuộc đời của Bác là một tấm gương mẫu mực về dân chủ. Từ công việc vương quốc đại sự đến những việc làm trong cuộc sống mỗi ngày Hồ Chí Minh luôn coi trọng việc thực hành dân chủ. Là Chủ tịch nước, là lãnh tụ cao nhất của Đảng ở cương vị đầy quyền lực nhưng Người không lúc nào nghĩ đến việc dùng quyền lực. Người luôn coi mình là nô bộc của dân và luôn tôn trọng quyền làm chủ của nhân dân, đặc biệt là quyền dân chủ chính trị được thể hiện rõ trong tổng tuyển cử. Không đặt mình ở cương vị là Chủ tịch nước mà hơn toàn bộ với tư cách là một công dân có quyền bầu cử, ứng cử. Người nói: “Tôi là công dân của một Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà nên tôi không thể vượt khỏi thể lệ của tổng tuyển cử đã định. Tôi đã ra ứng cử ở Thủ Đô Hà Nội nên cũng không thể ra ứng cử ở nơi nào nữa” và tình nhân cầu nhân dân hãy triển khai quyền công dân của tớ để đảm bảo tự do dân chủ thực sự.

Trong tư tưởng dân chủ của tớ Bác cho rằng dân chủ phải gắn với quyền hạn. Quyền hạn đi đôi với nghĩa vụ cũng có thể có tức là dân chủ phải nằm trong khuôn khổ của pháp lý. Sống trong một xã hội dân chủ ai cũng phải tuân theo những quy tắc chung. Xã hội dân chủ là một giang sơn có trật tự kỷ cương đảm bảo cho mọi người cùng có quyền tự do dân chủ như nhau. Đứng đầu Nhà nước, Người rất nghiêm khắc đòi hỏi mọi tổ chức Đảng cùng tuân thủ pháp lý, không ai được đứng trên hay ngoài pháp lý. Đó đó là tư tưởng “phụng công thủ pháp”. Sự thi hành pháp lý còn quan trọng hơn là tạo ra nó, chính vì thế là một lãnh tụ được dân qúy dân yêu nhưng không lúc nào Người được chấp nhận mình đứng trên nhân dân, không lúc nào Người đòi hỏi cho mình bất kỳ một ngoại lệ nào có tính chất đặc quyền đặc lợi. Bước chân vào ngôi chùa cổ Người đã tuân theo đúng quy định với khách thập phương: cởi dép vào lễ chùa. Đó là một cử chỉ giản dị mà cực kì cao đẹp thể hiện cái tâm trong sáng thành kính của Người trước sự việc linh thiêng chốn chùa chiền. Đứng trước một ngã tư đèn đỏ, Người đã nghiêm chỉnh chấp hành luật lệ giao thông như bao người dân khác. Chỉ vậy thôi cũng đủ cho ta thấy cái lớn lao vĩ đại của một con người luôn tôn trọng kỷ cương phép nước không nhận bất kỳ một ngoại lệ, một đặc quyền nào cho riêng mình.

không chỉ là vậy Người còn luôn tôn trọng và tôn vinh quyền tự do dân chủ của con người. Trong Tuyên ngôn độc lập năm 1945, Người đã nhắc lại lời tuyên bố trong Tuyên ngôn Nhân quyền-Dân quyền 1791 của Pháp: “Người ta sinh ra tự do và bình đẳng về quyền lợi và phải luôn luôn được tự do bình đẳng về quyền lợi” và Người khẳng định : “Đó là những lẽ phải không ai chối cãi được”. Lẽ phải đó đã được Người triển khai bằng chính cuộc đời và sự nghiệp cách mạng của tớ. Sinh thời Chủ tịch Hồ Chí Minh không theo một tôn giáo nào, nhưng không vì thế mà Người không coi trọng vấn đề tôn giáo. Người chủ trương triển khai dân chủ nhân quyền và tự do tôn giáo. Dù theo đạo Phật hay đạo Thiên chúa hay bất kỳ một tôn giáo nào đều giáo dục con người ta hướng tới cái thiện nét đẹp. Chính vì thế khi bước chân vào ngôi chùa cổ Người thực sự như một phật tử thành tâm hướng thiện. Trước con mắt của du khách quốc tế, của những vị tăng ni phật tử và bà con, một vị Chủ tịch nước gần gũi hoà mình với nhân dân, tôn trọng quyền tự do tín ngưỡng đã khiến họ cực kì cảm phục.

giang sơn ta đã hội nhập và đang trên đà phát triển. Bên cạnh những thành tựu đã đạt được chúng ta không thể phủ nhận những tồn tại yếu kém cũng như những khó khăn thử thách ở phía trước. vẫn còn đấy đó đó một số ít cán bộ vẫn chưa thực sự gương mẫu, tham ô tham nhũng tài sản của nhà nước, quan liêu hách dịch, cậy thế ỷ quyền nhũng nhiễu nhân dân. Mặt khác những quyền lực thù địch trong và ngoài nước với những thủ đoạn “diễn biến hoà bình” nhằm hạ thấp uy tín và vai trò lãnh đạo của Đảng ta đối với sự nghiệp cách mạng, luôn đòi hỏi Đảng và Nhà việt nam triển khai vấn đề dân chủ, nhân quyền và tự do tôn giáo. Đứng trước những con số khổng lồ về số vụ tai nạn giao thông ở việt nam hiện nay, tôi thiết nghĩ mẩu truyện trên sẽ là bài học đạo đức lớn cho chúng ta noi theo. Vào những năm đầu khi giang sơn ta mới giành được độc lập, tuy là một nhà nước còn non trẻ nhưng Bác đã rất chú trọng đến những vấn đề thiết thực trong đời sống như dân chủ, nhân quyền, tự do tôn giáo và an toàn giao thông.Việc Bác gương mẫu triển khai đúng những quy định về bầu cử, về luật lệ giao thông đã thể hiện được cái tâm và cái tầm của một người lãnh đạo hết lòng lo cho dân cho nước.Và tôi chợt hiểu:

“Vì sao trái đất nặng ân tình
Nhắc mãi tên Người: Hồ Chí Minh
Như một niềm tin như dũng khí,
Như lòng nhân nghĩa đức hi sinh”

Những mẩu chuyện không xa xôi, huyễn hoặc mà rất gần gũi thiết thực trở thành một di sản tinh thần quý báu của dân tộc. Đó đó là nhân cách Hồ Chí Minh mà ngày nay trở thành nhân cách dân tộc Việt Nam, con người Việt Nam trong thời đại mới. Vượt qua lửa đạn của chiến tranh, vượt qua quy luật khắc nghiệt của thời gian, những bài học đạo đức của Người đến nay vẫn còn đấy đó nguyên giá trị. Mọi thế hệ người Việt Nam đã và đang nguyện suốt đời học tập rèn luyện theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Có biết bao con người đã dành trọn cuộc đời cho sự nghiệp giải phóng dân tộc, nêu gương đạo đức Hồ Chí Minh cho toàn bộ chúng ta học tập. Trong vô vàn những con người ấy phải nói về người học trò xuất sắc của Hồ Chí Minh: cố Thủ tướng Phạm Văn Đồng. Con người ấy, cuộc đời ấy đã làm xúc động hàng triệu trái tim người Việt Nam bằng tấm gương đạo đức, bằng sự góp sức hết mình cho quê giang sơn.

Tiếp nối truyền thống đạo đức của dân tộc và tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh- Người thầy vĩ đại của mọi thời đại- là một giáo viên, một cán bộ đảng viên tôi đã và đang không ngừng rèn luyện để có được những phẩm chất đạo đức cách mạng không thể thiếu của người cộng sản. Đặc biệt trong giai đoạn hiện nay khi giáo dục là quốc sách hàng đầu, khi toàn xã hội triển khai cuộc vận động “hai không” với bốn nội dung nhằm chấn hưng nền giáo dục Việt Nam, tôi đã, đang và sẽ không ngừng trau dồi đạo đức cách mạng, nâng cao trình độ chuyên môn nghiệp vụ để trở thành một tấm gương đạo đức và tự học. Là giáo viên chúng tôi không chỉ là dạy chữ, đem tri thức của nhân loại đến cho những em mà còn dạy những em nhân cách làm người. Đó là một nhiệm vụ cực kì cao quý và thiêng liêng, chính vì thế tôi luôn cố gắng rèn mình, sửa mình từ lời nói, cử chỉ, hành động cho tới những việc làm để hoàn toàn có thể nêu gương tốt trước học viên. Là một nhà giáo trẻ, tôi nguyện suốt đời sống, chiến đấu, học tập theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, giáo dục những lớp người hoàn toàn có thể kế tục sự nghiệp quang vinh mà Người để lại.

Từ những bài học đạo đức của Người, đặc biệt qua mẩu truyện tôi vừa kể trên đây, tôi thực sự xúc động và kính phục trước cuộc đời của một vị lãnh tụ vĩ đại, một tấm gương mẫu mực của mọi thời đại. Tôi luôn thầm hứa và nhắc nhở mình phải sống xứng đáng với danh hiệu cao quý: Người giáo viên nhân dân.

hoàn toàn có thể nói cuộc đời và tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh đã đi vào lịch sử và đời sống tâm hồn dân tộc Việt Nam. Đó sẽ là một dòng máu đỏ tươi chảy trong huyết quản của mỗi người dân đất Việt. Đó đó là chất người cộng sản toả ánh hào quang soi đường chỉ lối cho mọi thế hệ người Việt, cho bạn, cho tôi và cho toàn bộ chúng ta. Qua những mẩu truyện kể về Người hoàn toàn có thể mỗi người sẽ có những cảm nhận không giống nhau nhưng bao trùm lên toàn bộ là tình cảm trân trọng biết ơn. Xin phép được mượn những câu thơ của Tố Hữu để bày tỏ tấm lòng thành kính của con với Người:

“Cảm ơn Người, Hồ Chí Minh vĩ đại.
Bốn nghìn năm ta lại là ta
Việt Nam Dân chủ Cộng hoà
Hôm nay mười tuổi cầm hoa tặng Người”.

Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà nay đã là Nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam với sáu mươi ba mùa xuân rực rỡ, kết thành đóa hoa kính dâng lên Người.

Bài dự thi “Vàng là ở hai bàn tay lao động”

Trong số những học trò của Bác trong thời gian Bác dạy học ở trường Dục Thanh Phan Thiết, Bác sĩ Nguyễn Kinh Chi có kể lại:

Tôi còn nhớ mãi buổi học thứ nhất của thầy Thành:

Núi kia là núi của ai
Sông xanh nước biếc chảy dài đi đâu?

Thầy giáo Thành bảo núi thì có rừng. Trên rừng rất nhiều gỗ quý, nhiều cây thuốc quí và muông thú quý. Trong núi có nhiều khoáng sản, dưới sông có nhiều cá ngon, nước sông có nhiều phù sa. Tổ tiên ta kiên trì, giang sơn ta gấm vóc.

Ông Chi học xong rồi Ông thắc mắc tại sao thầy giáo Nguyễn Tất Thành dạy rừng núi, sông ngòi, đất đai là của ta, thế mà lúc bấy giờ Tây nó lại lấy. Đời sống của người lao động thì khổ cực, nghèo nàn. Ông chỉ suy nghĩ và càng thấm thía những lời giảng của thầy giáo Thành gieo vào lòng tuổi trẻ nhiều ý nghĩa sâu sắc. Ông và những bạn ở trường Dục Thanh cũ dần dần ghét Tây.

Từ đó, ông bắt đầu đi tìm cách mạng và ông cũng như nhiều bè bạn khác trở thành người Công sản.

Những bài học gần gũi của Bác ngày ấy đã góp phần gieo những hạt giống cách mạng cho ngày sau.

Rời Phan Thiết, Bác Hồ đi vào sài thành học nghề rồi Bác xin vào làm dưới tàu chuyên chở thực phẩm cho Pháp ở thuộc địa. Khi Bác rủ thêm một người bạn cùng đi Pháp, Người bạn đó reply:

Ta đi Pháp sẽ chết đói thôi, chính vì chúng ta không tồn tại tiền.

Bác đã giơ tay ra và nói:

– Tiền là ở đây, vàng là ở đây. Chúng ta còn trẻ. Chúng ta sẽ làm lụng để sống.

Với Câu hỏi Tại sao Bác Hồ lại nghĩ sang Pháp tìm đường cứu nước? Trong cuốn lược dịch “Binh thư Tôn Tử” của Bác cho chúng ta thấy đó là chiến lược của Bác. Bác vẫn thường dạy học trò rằng “biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng”, chúng ta càng thấy rõ việc Bác đi Pháp là suy nghĩ chín chắn. Bác thấy những từ Pháp “Tự do, bình đẳng, bác ái rất hay, Bác muốn biết đằng sau những từ ấy ẩn giấu cái gì…”

Bác đã đi khắp năm châu, bốn bể trải qua nhiều nghề vất vả. Bác làm việc rất khẩn trương để có đủ tiền sống. Ngoài việc, dành nhiều thời gian vào thư viện đọc sách, Bác còn tranh thủ đi nghe người ta giảng thuyết để học tập. Ở Pháp, Bác tham gia trào lưu của giai cấp công nhân và nhân dân lao động Pháp rồi Bác vào đảng xã hội Pháp.

Khi Cách mạng Tháng Mười Nga thành công, Bác vui mừng, phấn khởi.

Tháng 3-1919, Quốc tế Cộng sản xây dựng, Lênin có đọc bản luận cương về cách mạng thuộc địa. Khi tiếp thu bản luận cương ấy, Bác đã nói:

Luận cương của Lênin đã làm cho tôi rất xúc động, phấn khởi sáng tỏ, tin tưởng biết bao. Tôi vui mừng phát khóc, ngồi một mình trong phòng mà nói to lên như đang nói trước quần chúng đông đảo: Hỡi đồng bào bị đọa đày, đây là cái rất cần thiết cho chúng ta?

Bác tiếp thu điều này rất sâu sắc, từ đó Bác tìm ra con đường đúng đắn để giành độc lập tự do cho dân tộc. Báo Gramma Cuba đã viết: “Nhân loại tiến bộ trên trái đất đời đời mắc nợ nhân dân Việt Nam”. Dư luận nhiều nước trên trái đất nêu rõ: những Mác đề ra chủ nghĩa xã hội khoa học, Lênin là người tổ chức triển khai. Lênin là người đề ra cách mạng ở những nước thuộc địa, Hồ Chí Minh là người tổ chức triển khai và rút ra những kinh nghiệm quý báu.

Lời Bác dạy:

không tồn tại việc gì khó,
Chỉ sợ lòng không bền.
Đào núi và lấp biển,
Quyết chí ắt làm nên.

Chỉ có hai bàn tay trắng mà Bác xây dựng cả sơn hà.

Vàng là ở đôi bàn tay lao động, như thế đấy!

Có thể bạn quan tâm:

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *